Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010


...chớ để tháng ngày che diện mục
Chuông vang bảng dội thường đem sanh tử nhắc tâm tư

Mỗi buổi sáng sau khoá lạy Phật cô nấu bếp phải trở về nhà bếp chuẩn bị cho bữa ăn sáng 7 giờ. Có một hôm cô này bị bệnh, thế là mọi người quýnh lên, bao nhiêu đều tập trung xuống bếp hết để chuẩn bị cho bửa ăn "thịnh soạn" gồm có mì gói và sữa. Khi pha sữa, đếm tới đếm lui không biết làm sao mà cuối cùng bị thiếu hai ly. Dọn lên mà thấy người có người không thì biết chắc là bị rầy. Còn đi pha thêm hai ly nữa thì không kịp giờ. DS bèn ra chiêu độc, cữ ra hai người xung phong uống nước, nếu Thầy có hỏi thì nói là hôm nay không thích uống sữa (cũng hên là không có bị hỏi). Lúc đó mới biết tầm quan trọng của người làm bếp. DS rất sợ nấu ăn cho nhiều người, nấu lạng quạng đại chúng ăn không được thì "nguy to". DS thật sự khâm phục những ai có trọng trách này, nào là phải nấu sao cho mọi người ăn vừa miệng, nào là phải trăn trở món ăn, nào là phải canh cho không dư (dư thì nhà bếp thầu hết) hoặc không thiếu (thiếu thì nhà bếp nhịn bụng), nào là phải bảo đảm vệ sinh (lỡ ai ăn cũng bị chột bụng, không lên khoá được thì mệt lắm, chánh điện sẽ bị vắng hoe, cũng có bị rồi!), rồi còn phải dọn cho đúng giờ nữa...

Thường thì những bài "Pháp" nho nhỏ được "thuyết" vào giờ ăn. Chung quy là Thầy chỉnh đốn mọi người trong việc tu, học và làm việc. Hôm nào nghe ồn ào là biết ngay như rằng sẽ bị dzũa. Có bữa DS dự đoán được luôn, báo động trước rồi mà cũng không tránh khỏi... Ăn trong im lặng tất nhiên mọi người phải biết mà âm thầm niệm Phật, niệm Phật bằng hơi thở hay niệm bằng động tác. Và cũng phải ý thức được rằng mình đang vay mượn, thân này không có chủ, nếu không mượn thức ăn, nước uống, không khí, hơi ấm thì nó sẽ không tồn tại... Ngay trong giờ ăn mà biết quán như vậy thì trí tuệ sẽ phát sanh. Thầy nói lên tới đây tu rồi thì phải lấy cho được "của báu" để mà đem về xài, không nhiều thì ít, đừng có đi về tay không rất uổng...

Tagged:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét